Bảy năm sau.
Nam Hoa vượt núi băng biển, cuối cùng cũng đặt chân đến một tòa tiên thành nằm nơi biên thùy của tam thiên tiên vực. Hắn khẽ nheo mắt, chậm rãi phóng tiên thức bao phủ khắp toàn thành.
Chỉ thấy tòa tiên thành hẻo lánh này vậy mà lại có thiên cơ giao hội, tường vân tụ mãi không tan. Trong thành, tiên sơn lơ lửng giữa không trung, thác nước từ hư không đổ xuống. Trong vòng ngàn vạn dặm, linh mạch đan xen ngang dọc như rồng cuộn, tiên quang bay vút tựa thoi đưa.
Từng tòa tiên điện cao vút chọc trời, kẻ trấn giữ thành quách vậy mà toàn là độ kiếp tu sĩ. Ngay cả những tu sĩ vạn tộc bình thường nhất trong thành miệng cũng tụng niệm đạo văn, mảnh đất dưới chân họ đều ẩn chứa tiên linh chi khí, không ngừng tẩm bổ thần hồn.




